Lan Đình vốn định đợi Cung Âu sợ đến cầu xin hắn, nhưng không ngờ đến ngược lại bị Cung Âu nhìn thấu mọi chuyện.

Bạn đang xem: Tổng tài ở trên tôi dưới

Lan Đình yếu ớt đứng đó, hô hấp bỗng trở nên nặng nề hơn, dùng ánh mắt như gặp phải ma nhìn Cung Âu, "Cậu..."

"Phong Đức !"


Cung Âu lạnh lùng cất tiếng.

Thời Tiểu Niệm nhìn thấy Phong Đức đi rồi lại tảo đầu, ông vốn không có ý đi chuẩn bị rút lui theo lời Cung Âu, chỉ là thử Lan Đình thôi.

Lan Đình hiển nhiên cũng ý thức được điều này, bất giác nói: "Cung Âu cậu thật sự không sợ chết ? Còn không chạy ?"

"Thời gian hoa nở không thể hoàn toàn cụ thể đến từng phút từng giây, nhưng có thể tính được cũng khoảng thời gian đó, nếu như tôi là ông, tôi sẽ chọn thời gian vào thời hạn lớn nhất, ví dụ như... Ngày mai." Cung Âu nói, giọng nói trầm thấp mà gợi cảm, "Dù gì cũng tốn mất bao nhiêu năm, hoa không phủ đầy cứ cảm thấy khó chịu, mọi thứ đều không hoàn hảo, đúng không ?"

"Cậu rốt cuộc là người gì ?"

Lan Đình không thể tin nổi bật thốt lên, tại sao những gì hắn nghĩ mà Cung Âu lại biết toàn bộ, quá đáng sợ rồi !

"Quản gia của tôi phán đoán, ông có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế."

Cung Âu cười lạnh một tiếng.

Rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Thời Tiểu Niệm nhìn sang Phong Đức, điều này đối với Phong Đức mà nói là quá dễ phán đoán, dù sao thì chứng cố chấp cuồng của Cung Âu cũng sở hữu theo một chút chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, chuyện gì cũng vạch lá tìm sâu, đến vật dụng vào nhà lệch có một phân cũng cảm thấy khó chịu.

Loại người giống bọn họ, một chuyện không làm được hoàn hảo thì không cách nào thoải mái được, giống như trên người có vô số sâu cắn vậy.

Xem thêm: Top 10 Khách Sạn Gần Chợ Đêm Đà Lạt / Chợ Đêm Đà Lạt Giá Rẻ, Danh Sách Khách Sạn Gần Chợ Đà Lạt

Mà đối với Lan Đình mà nói, sự cố chấp của hắn là phải đợi đến lúc hoa nở đầy bờ biển, sau đó đi gặp người hắn yêu nhất, tựa như giao được một phần bài tập hoàn hảo nhất.

"..."

Lan Đình không thể nào nói nên lời nữa, bị nhì tên vệ sĩ đỡ lên cúi gầm đầu, vết bầm nơi khóe mắt càng đậm màu hơn.

"Lan Đình, làm một cuộc giao dịch đi." Cung Âu lạnh lùng nói, "Hoặc là, giao ra mấy thứ cơ mật trong tay ông; hoặc là, tôi tung tin ra ngoài, trên đảo Lãng Hoa có bom. "

Thời Tiểu Niệm không hiểu nhìn thanh lịch Cung Âu, không hiểu nổi đây là đang diễn vở gì, tầm mắt dừng lại trên tay hắn.

Hắn giựt kim truyền dịch ra rồi, lỗ kim bây giờ cứ chảy máu không ngừng, hắn vẫn ra vẻ như không sao.

Thật là.

Thời Tiểu Niệm vội vàng rút khăn giấy bước qua lau máu giúp hắn, sau đó dùng bông thấm thuốc sát trùng ấn lên lỗ kim, không để máu tiếp tục chảy ra.

"Không sao."

Cung Âu nhìn cô một cái.

"Còn không sao ?" Thời Tiểu Niệm quở trách, dùng sức trừng mắt với hắn, "Còn muốn thế nào nữa mới tính là có sao ? Có thể có chừng mực chút không ?"