Cô đơn. Con fan ta đơn độc nhất bao giờ nhỉ? Là 1 trong các buổi chiều mưa quấn quanh tròn trong chăn nằm nghe bản nhạc buồn. Là những lần cảm lạnh, nóng cao từ bỏ lết bản thân đi cài thuốc, thổi nấu cháo. Hay đơn giản dễ dàng chỉ là trở về mỗi ngày... Duy nhất mình. Chúng ta đã đôi lần cảm thấy lúc này mình cô đơn quá chưa?
*

Là vì chưng tôi đơn độc giữa đường phố thân thuộc

Là vày tôi bây giờ cô đối kháng giữa đời trôi

Rồi bao gồm đêm mưa

Nằm nghe câu ca khôn cùng xưa

Từ radio phát lên, nghe thiệt buồn 

Người béo cô đơn, tự bản thân trong bao suy nghĩ suy

Ngồi bên ai sao thấy riêng biệt tôi quạnh vắng hiu "

 

*

 

Không biết trân trọng tận dụng tối đa nó sẽ giá thành hoài trong năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Tôi cô đơn hôm nay nhưng tôi không đơn độc mãi mãi!!

Chúng ta ai cũng vậy, người nào cũng từng tối thiểu một lần trải qua hầu hết ngày mà tâm trạng ẩm ương, chợt buồn chợt âu sầu, chợt thấy cô đơn.

Bạn đang xem: Tôi buồn và cô đơn quá

 

Khi nỗi cô đơn không thể khỏa che đi, bọn họ nên thỏa hiệp theo cách của riêng mình. Tôi sẽ chọn làm một nỗi cô đơn đi lang thang giữa lòng thành phố, góp nhặt về mang đến tim mình đều nguồn vui…

 

Những ngày đơn độc thường rất đẹp, bởi nét đẹp của nó đó là khiến cho tất cả những người ta yêu cầu thấm thía giây khắc một mình, đối kháng độc, đau khổ và ủ ê. Để rồi qua này mà người ta mới biết yêu thương thêm hầu hết ngày nắng nóng vàng, được đi dưới bầu trời xanh, tay vào tay cùng một fan nào đó.

 

Hôm ni sao tôi cô đơn quá 

Hôm ni sao tôi cô đơn quá 

Bước một mình giữa chỗ xa 

Còn niềm vui bên cạnh đó đã

Hôm nay sao tôi đơn độc quá 

Hôm ni sao tôi cô đơn quá 

Nỗi nhức rơi thành nhị dòng 

Lang thang đi dọc nhân gian...

 

Hôm ni sao tôi cô đơn quá…

Dù trẻ trung và tràn đầy năng lượng vui cười ra làm sao đến những tích tắc này tôi cũng biết cô đơn. Cảm giác tủi thân đến cả cứ mong muốn bật trào nước mắt… Cũng chẳng hiểu bởi vì gì nữa. 

 

Hôm nay một mình tôi lại long dong giữa lòng Thủ Đô, những bước chân vô định cứ thế khiến cho tôi chạy dài. Hôm nay, tôi cô đơn giữa lòng Hà Nội!

 

*

 

Thấy bạn ta yêu thương nhau hạnh phúc, thấy người ta cùng cả nhà âu yếm, tôi cũng muốn lắm chứ, tôi có muốn được như bao người, được yêu thương thương, được quan tiền tâm, được chia sẻ, nhưng sao xa xăm thế! Tôi thấy mình lạc lõng giữa đám đông, thấy mình tôi đơn lẻ giữa vạn người, liệu rằng bao gồm ai kia hiểu?

 

Tôi đã nhớ anh nhưng mà là anh của ngày xưa – là đàn ông trai mà tôi từng yêu. Anh xa xưa là của riêng tôi, là gia sản mà không ai rất có thể lấy đi. Thế cho nên tôi có thể chấp nhận được mình ghi nhớ nhung nhưng chỉ vài lần yếu đuối như bây giờ thôi.

Tôi ngày bây giờ đã chấp nhận được cái sự thật ấy, đã và đang biết yêu thương phiên bản thân với tìm thấy niềm vui tận hưởng cuộc sống của riêng rẽ mình... Dẫu vậy sao bao hàm ngày tôi lại yếu đuối lòng mà thấy sườn lưng chừng đơn độc thế này!

 

Dù hiện nay tôi gồm vui vẻ và niềm hạnh phúc thật sự thì mọi fan vẫn bảo với tôi rằng: trong mắt mày luôn có sự tổn thương, vậy gượng với đầy tổn cô đơn. Tôi đã cố gắng nhiều lắm mới có lại được một cuộc sống bình thường không người ở cạnh nữa, tín đồ biết không?

 

Đã từng có lúc yếu lòng, mệt mỏi và thiệt sự ước ao buông quăng quật cho mối quan hệ này tuy thế lúc bởi thế hình ảnh của fan ấy lại ùa về, đẹp mắt hơn bao giờ hết trong trí tưởng tượng của tôi. Cùng hôm nay, cơn mưa lại ào tới, xé nát cõi lòng cho một kẻ cô đơn như tôi. Bao gồm phải mưa? tốt là nỗi lòng của tôi đang khóc vậy?

 

Đôi cơ hội cô đơn không hẳn là không có người quan liêu tâm mà vì chưng sự nhiệt tình đó không xuất phát từ người mình cần. Cô đơn của một người yêu đơn phương là ngày nào cũng được yêu cùng ngày nào cũng thất tình.

Vì vậy xin phép được cô đơn trong trái tim fan được không?

 

Ngày tôi bước chân đến nhà, tía tôi bật khóc cùng tôi nhòe mi. Chỉ nhòe mày rồi gặt phang đi. Tôi mạnh khỏe hơn những sau đa số chuyện sẽ xảy trên khu đất người. Nhưng tất cả một điều vẫn chưa hề rứa đổi. Hôm nay tôi cô đơn.

Xem thêm: Ronaldo Lập Hattrick Trận Bồ Đào Nha Tây Ban Nha, Sự Khác Biệt Giữa Tây Ban Nha Và Bồ Đào Nha

 

Tôi là người cực kỳ mau chán.

Tôi quay lại với cô đơn. Dẫu vậy tôi cảm giác ổn, vô cùng ổn.

Hôm nay.

Tôi nghĩ CÔ ĐƠN là một loại HẠNH PHÚC.

 

Càng phệ con fan ta càng trở cần cô độc. Tận cùng của cô ấy đơn chính là tất cả nên gồng gánh một mình, chịu đựng đựng một mình, không tồn tại lấy một bạn để trung ương sự, nhằm trải lòng. Tận cùng của cô ý đơn đó là ăn một mình, coi phim một mình, dịch tự lo, nằm viện một mình. 1 mình vui, một mình khóc

 

Tôi vẫn từng cô đơn như thế! Quen dần với bài toán không tán tỉnh và hẹn hò với bất kể ai. Từng ngày một trôi qua thật dài trong số những nỗi bi tráng vu vơ không tên gọi. Tôi nghĩ về nỗi cô đơn của tôi cũng bình thường. Chỉ là không tồn tại một bạn để điện thoại tư vấn là tín đồ yêu. Chỉ là bao gồm buổi chiều lang thang thay vì nắm tay ai thuộc dạo bước. Chỉ là tôi vẫn mỉm cười với nỗi đơn độc của chủ yếu mình.

 

*

 

Tôi đang hò hẹn với cô đơn lâu mang đến nỗi chẳng chú ý rằng mình cũng cần phải một ai đó trong đời. Thời điểm tôi nên một đôi lời an ủi, chỉ có cô đơn kề cạnh. Lúc tôi lâm vào hoàn cảnh hố sâu của những xúc cảm hỗn loạn, cũng chỉ có cô đơn dìu tôi cách lên… chắc hẳn rằng không ít người trong chúng ta cũng đề nghị qua phần đông tháng ngày như vậy

Cảm giác tột cùng cô đơn nhất đó là khi tôi thấy tôi ở đó mà không đề nghị ở đó, tôi ngồi bên một fan mà không hẳn một người. Khi không có bất kì ai thấu phát âm và share được với tôi. Khi tôi không thuộc về một nơi chốn hay một người như thế nào cả. Cảm xúc cô solo đó sâu mang lại đáy của rất nhiều cái rùng mình...

 

Lời kết: xúc cảm cô đối chọi cho đều ngày thiệt buồn, chưa phải chỉ khi tại 1 mình, ngồi 1 mình mới cảm thấy đơn độc mà thực tiễn ngay cả khi ở giữ đám đông ta vẫn không xong xuôi cô đơn. Từ bây giờ khi fan ta quá cô đơn thì tín đồ ta bỗng muốn thời hạn trôi thật cấp tốc để đến ngày mai với hy vọng sự cô đơn đó vơi đi, nhưng mà từ từ bây giờ hãy tìm kiếm nguồn vui cho mình theo cách riêng của mình.