Em 18 tuổi với em muốn biết tuổi của mình.

Bạn đang xem: Đọc truyện

Tôi thắc mắc:- Để có tác dụng gì?- Để xưng hô đến đúng mực chđọng làm gì!- Nếu tôi 17 hoặc không nhiều hơn nữa thì sao?- Dĩ nhiên là: Chào nhóc!- Thế giả dụ tôi 18?- Thì xưng thương hiệu, cực kỳ thân thiết, đúng không?- Còn tôi 19 thì sao?- Con xin chào crúc ạ!- Ôi trời, vậy em không khi nào Gọi bạn khác là anh à?- Có chđọng, nếu người ấy được mẹ mình… có mặt trước mình!Em bình thản trả lời cùng cười cợt hồn nhiên nlỗi một đứa trẻ… rất nhiều tội. Tôi thngơi nghỉ lâu năm rồi nhđộ ẩm tính, thôi thì thú thật với em là tôi bằng tuổi em vậy. Dù sao tôi cũng tên là Anh, em tất cả xưng thương hiệu cùng với tôi thì vẫn yêu cầu Điện thoại tư vấn tôi là anh. Thế là đã đạt được nửa kim chỉ nam rồi! Sự lựa chọn này có lẽ dễ chịu và thoải mái và… dễ dàng tiến triển theo hướng tốt đẹp nhất. Nhưng em chẳng nhằm tôi thỏa mãn thừa một giây, em véo von:
*
- Phạm Anh ơi, đi cafe với Nhi không?Tôi khổ cực ngồi khuấy ao ước bể li cafe, search cách dụ dỗ:- Gọi Anh là được rồi, đừng kêu cả chúng ta ra như thế, tốn nước bong bóng, Nhi đang mệt đấy, nhưng mà Anh nghe cũng lạ lẫm tai!- Ơ, tuy nhiên Nhi đâu gồm thấy mệt?- Thôi cơ mà, năn uống nỉ đấy!- Với một điều kiện: Nếu Phạm Anh tạo nên Nhi bật cười cợt được!Tôi than ttránh, vậy là hết! Dân IT đúng thương hiệu ráo mát với cứng nhỏng một cái máy tính. Dĩ nhiên tôi hoàn toàn có thể thuận lợi cài được niềm vui của em bằng vài ba cú nhấn vào, cùng với mọi mẩu chuyện vui, bài hát, hình hình ảnh ngộ nghĩnh tràn đầy trên các website. Nhưng ngay tại địa điểm này, trang bị xa xỉ ấy mang nơi đâu ra? Tôi cũng biết vài bố cthị xã tiếu lâm tuy nhiên cho tiến thưởng cũng chẳng dám nhắc đến em nghe, nó chỉ tiêu hóa được cùng với mấy anh bạn chất xám sâu bọ của tớ thôi. Vậy là tôi tđọc não gục khía cạnh xuống bàn và giương cờ trắng. Những tưởng hầu hết sự vẫn xong xuôi, ấy vậy mà em lại… bật cười – bởi chính cỗ dạng của tôi! Tôi nhỏng chết đuối vớ được phao, cvỏ hộp ngay thức thì cơ hội:- Đấy, Nhi cười cợt rồi nhé!- Ok, hi hi… quan sát Anh, Nhi không nín được cười!Tôi chớ thây em cười cợt tôi, miễn em Chịu gọi tôi bằng “Anh” là được rồi. Ôi, dòng từ kia mới ngọt ngào làm sao! Tất nhiên em Hotline tôi là “Anh” đối kháng thuần chỉ cần gọi cái brand name của mình mà thôi. Nhưng tôi nhất định gọi theo nghĩa khác – chiếc nghĩa nhưng mà chữ “A” không nhất thiết phải viết hoa. Mỗi lần em ngọt ngào và lắng đọng “Anh ơi, Anh à…”, lòng tôi lại lâng lâng, trung khu trí tôi mộng mị tận chín tầng mây. Trong đầu tôi hiện hữu hình ảnh xa xăm vời vợi tuy thế cực kỳ ngọt ngào: Em đeo tạp dề, tay chảo tay đũa còn tôi khoác veste, thắt cravat và xách cặp táp đi làm. Nhưng thường xuyên nghề đời “Được voi đòi tiên”. Khi em Gọi “Anh” thì tôi nđần lần vui mừng tuy vậy cho cơ hội em xưng Nhi, tôi lại nlỗi nhai đề xuất phân tử sạn vào bữa ăn ngon. Tên em rất hay, rất dễ thương, tôi chẳng có ý kiến. Chỉ tội, tôi ý muốn gọi em theo cách khác cơ! Thế là tôi lại dụ dỗ:- Nhi tất cả thích hợp cái tên của chính bản thân mình không?- Thích chứ! Sao lại hỏi vậy?- Ừ, nó cũng tàm trợ thời. Nhưng Nhi vẫn muốn anh đặt mang đến Nhi một chiếc tên thân mật và gần gũi để chỉ bản thân anh Điện thoại tư vấn thôi không?- Tên gì?- “Em”!- Xì, xấu ỉn! Nhi không thích!Tôi nỗ lực nhẫn nại:- Để anh demo điện thoại tư vấn một đợt nhé, có thể cũng không đến nỗi nào đâu!- Anh mong muốn Gọi thì Anh cứ Điện thoại tư vấn, cơ mà chưa hẳn tên Nhi, Nhi sẽ không còn thưa đâu. Đã không say mê thì bài toán gì nên thử?Tôi bó tay và cúi đầu thsống nhiều năm. Thôi tất cả voi thì đành cưỡi voi vậy, mơ đưa ra cất cánh được như tiên nhằm rồi vấp ngã nhào thê thảm. Tôi tôn trọng ra quyết định của em và từ bằng lòng với phần lớn gì em ban tặng ngay. Tôi từ an ủi bản thân cho dù sao còn hơn khối hận đứa Khi vẫn được em call là “Anh”. Và tôi liên tục mộng mơ. Mơ mộng tức là tiếp tục hi vọng. Một sự hy vọng muốn manh cùng không có cơ sở! Mặc kệ…Tôi tình nguyện làm bầy tớ của em bất kể lúc nào em yêu cầu. Em bảo “Anh ơi, Nhi vẫn vui lắm!”, tôi chớp nhoáng lộ diện rồi thuộc em la cà các cửa hàng ăn, đi shopping, đi cà phê… tôi đã hớn hnghỉ ngơi lắng nghe em tía lia đủ đồ vật chuyện và nhe răng a tòng vào niềm vui của em. Nếu em nói “Anh ơi, Nhi buồn!”, thì đông đảo fan cđọng tin đi, mặc dù do đó ttách đang nắng chang chang hay mưa gió bão bùng, cho dù sáng sớm hay tối khuya, tôi cũng biến thành đến ngay cạnh em, mang đến em mượn bờ vai, có tác dụng mẫu thùng rác rưởi mang lại em trút trọng điểm sự (đôi khi số đông chổ chính giữa sự kia chỉ là: Hôm nay sao trời cđọng ảm đạm hoài, ảm đạm chết đi được!) với kiêm luôn cả trọng trách của một loại mùi hương – xoa ví như em có nhu cầu khóc. Thậm chí cả lúc em ko vui ko bi quan, tôi vẫn sẵn sàng Giao hàng em.

Xem thêm: Phê Bình Hội Đồng Thành Viên, 3 Phó Giám Đốc Công Ty Thoát Nước Đô Thị Tphcm

Chỉ buộc phải em nói “muốn” thì mang đến dù là “mong muốn hái sao bên trên trời”, tôi cũng trở nên thay hái mang đến bằng được. Và tôi thấy mình là 1 trong những nô lệ hạnh phúc! Chỉ gồm điều phân tử sạn vẫn làm bữa tiệc ngon của tớ lấn cấn mãi…Sinch nhật tôi, em là khách mời danh dự cùng độc nhất vô nhị. Thức ăn ngon, nến thơm, hoa hồng, bánh kem… toàn bộ phần lớn xuất xắc vời! Sau Khi bắt tôi thổi nến và ước nguyện trong lúc em hát bài bác Happy Birthday, em Tặng Kèm đến tôi một loại hộp màu hồng vô cùng đáng yêu. Tôi run run lộ diện với ngẩn mặt tò te: Đó là một cái hộp rỗng! Em mỉm cười:- Lúc nãy Anh ước nguyện điều gì, hiện thời dòng vỏ hộp đang tiến hành điều ấy!Đầu tôi đột nhiên lóe sáng:- Chiếc hộp này có linc nghiệm vậy không?- Anh cđọng test xem sao?- Được rồi! Điều ước của anh ý là từ bây giờ Nhi sẽ… đổi tên thành “Em”!Em chuyển loại vỏ hộp lên tai, lắng tai rồi khẽ rung lắc đầu:- Chiếc hộp nói: The page cannot be displayed! Anh demo điều khác đi!Tôi đã thừa thân quen với chán ngấy cái chữ tiếng Anh kia mỗi khi msinh hoạt ko được website cần kiếm tìm. Tôi dỗi:- Đó là ước nguyện tuyệt nhất của anh!- Tại sao?Tại sao, làm sao tôi biết là tại sao? Đơn giản chỉ là điều tôi ý muốn cùng khôn cùng mong muốn, đời nào em không hiểu? Thấy tôi không vấn đáp, em khoanh tay chú ý quan sát tôi khôn cùng nghiêm túc:- Tại sao đàn ông lại luôn luôn ước ao có tác dụng anh nhỉ?- Anh lần chần, có lẽ do bọn họ điềm nhiên luôn nghĩ về bản thân là phái mạnh…Em khom xuống di di rất nhiều vệt nước cùng bề mặt bàn. Em lđộ ẩm bẩm một mình tuy thế vẫn đủ tôi nghe thấy:- Liệu bao gồm đủ kĩ năng không?Tôi bỗng dưng thấy lạnh phương diện cùng tức giận thật sự. Em chần chừ rằng nói như vậy tức thị em vẫn xúc phạm mang lại lòng tự tôn của tôi sao? Chẳng khác làm sao em ngờ vực tôi không hẳn là phái mạnh với không đủ mức độ bảo đảm em. Em khinh thường tôi thế? Những huyết mạch dưới cánh tay tôi rần rật chảy với căng phù lên.Tôi hy vọng hất tung rất nhiều trang bị nhưng mà tôi không làm cho được vị em sẽ ngồi trước phương diện. Vậy là tôi im re mang lại tận cơ hội em ra về. Tôi buông tín đồ đổ phịch xuống nệm, rã rời, đầu căng nlỗi dây lũ. Thôi, em sẽ không tin tưởng tôi thì còn nói năng gì được nữa? Ngày mai tôi đã bằng lòng hoàn thành kiếp nô lệ mang lại em. Không chạm mặt mặt, không điện thoại, không gmail gì cả…Sáng nay tôi cảm nhận tin nhắn quái dị của em : “Tạm biệt búp bê quan hoài, từ giã gấu Misa nhé, giã biệt Chuột Nhắt xinh xinh…”. Tôi cuống cuồng lên. thuở đầu thỉnh thoảng em vẫn call tôi là Chuột Nhắt. Ôi, dễ thường tôi chưa nói gì mà em đang quyết định giùm tôi rồi sao? Tôi lật đật call lại cho em – “Số thứ quí khách vừa Điện thoại tư vấn hiện ko liên hệ được”. Tôi luống cuống call vào lắp thêm bàn nhà em – không có bất kì ai nhấc thiết bị. Tôi hơ hải pchờ xe qua bên em – một loại chìa khóa khổng lồ uỵch treo lủng lẳng. Tôi thất thểu, lòng trĩu nặng. Hơn một mon ko liên hệ, tôi cố tình quên em nhưng em biết không, tôi nhớ em vạc điên!Buổi tối, sẽ ở nhỏng cái xác thì điện thoại thông minh réo ầm lên. Tôi nhỏm dậy vồ mang nhưng bi thiết rầu thế, chính là một số trong những lạ hoắc! “Alô, anh là Phạm Anh cần không?”. Một giọng con gái miền Namvà lắng đọng vô cùng lạ! “Vâng, nhưng lại chị là ai?” “Em là một trong những fan của anh ntrần. Có lẽ anh không thể tinh được lần chần em là ai nhưng lại em biết anh rất rõ ràng đấy. Em làm các bạn anh được không?”. Tôi bối rối đích thực “Ơ, ư…”. Cô gái bật cười “Anh bồn chồn à? Chắc anh chưa bao giờ được làm quen thuộc dạng hình này, đúng không? Thôi, nhằm em hát cho anh nghe nhé!” “Lại còn gắng nữa cơ đấy?”. Và chiếc giọng miền Bắc chua lét quen thuộc của em véo von “Tạm biệt búp bê thân yêu…”- Thôi xong, sụp mồi nhử rồi! Ai bày đến Nhi mẫu chiêu quỉ tai ác này thế?Em khúc khích:- Chẳng ai bày cả!- Thế giọng ai vừa nói đấy?- Ơ, giọng em đấy, không phân biệt à?Tôi hốt nhiên ngỡ ngàng:- Á, này, Nhi… em… Chịu đựng “thay đổi tên” rồi à?- Cũng vẫn tập!- Em chịu tin anh rồi à?- Cũng đang thử! Anh có chủ ý gì à? Nếu bội phản đối thì em sẽ stop ngay!- Ơ, ko, ý kiến ý cò gì đâu? Anh vui phát điên lên phía trên này! À, cơ mà sao em hát bài bác đó?- Vì em đang tại 1 vị trí tương đối xa. Một chuyến phượt với gia đình! Và: I miss you like crazy!Tit… tit… Em quắp đồ vật lâu rồi mà tôi vẫn ngốc fan ra. Tôi cấu mình thật nhức nhằm có lẽ không mơ. Mà nđần lần tôi cũng chẳng hy vọng mình đã mơ một chút nào. Ha ha… nó là sự việc thật đấy! Ôi, dòng tuổi 18 của ta, sao cơ mà diệu kì thếTác giả: nhatquang.vnq…