Tình yêu thương đâu phải lúc nào cũng yêu là đang hạnh phúc, cứ đọng yêu thương là sẽ đến được cùng nhau, cứ yêu thương là sẽ được sinh sống bên nhau tồn tại. Dưới đó là mẩu chuyện ngôn tình thấm đẫm nước mắt khi phái mạnh thiết yếu bị bệnh trở nặng.

Bạn đang xem: Ngôn tình nam chính bị bệnh nặng


Truyện ngôn tình phái nam chính bị bệnh trở nặng phần 1

đôi mươi tuổi, tôi yêu anh, người con trai hiền lành tốt bụng. Tình yêu thương của mình với anh thiệt hạnh phúc với ấm cúng, anh luôn quyên tâm, cưng chiều chiều tôi rất mực.

Lần thứ nhất Shop chúng tôi gặp mặt nhau trên một bữa tiệc sinc của thằng bạn tôi, hôm đấy trông anh thiệt đẹp “chuẩn chỉnh soái ca”, anh khoác một cái áo sợ hãi ngươi Trắng, cộng cùng với khuân mặt đẹp nhất trai, anh đang “hút hồn” tôi tức thì từ bỏ đầu tiên chạm mặt mặt.

Ngày hôm đó, tôi cđọng lặng lẽ âm thầm quan tiền gần kề anh từ bỏ phía xa, thỉnh thoảng anh tảo qua chú ý tôi cùng nở 1 thú vui thật tươi. Nụ cười cợt của anh ý đang khiến trái tyên ổn tôi rung cồn.


Anh là một trong chàng trai không nhiều nói, lạnh nhạt. Anh là bạn đàn ông “đang khiến trái tim tôi rung rượu cồn ngay lập tức trường đoản cú tầm nhìn đầu tiên”. Sau ngày hôm đó, trong đầu tôi có rất nhiều điều Để ý đến về anh, lần chần anh tất cả tình nhân chưa?. Chắc là tất cả rồi, rất đẹp trai như vậy cơ mà.

Một tuần sau, bất thần anh nhắn tin đến tôi. Hi, cô bé! Em bao gồm biết anh là ai không?. Tôi tương đối bất ngờ và trọn vẹn phân vân nhiều người đang nhắn tin cùng với bản thân. Sau đó, anh reviews anh là Vinch, một tuần trước đó tôi với anh đã gặp mặt nhau tại bữa tiệc sinc nhật của thằng bạn tôi.

Tôi hét toáng lên bởi vì sung sướng, thật giỏi là mơ vậy ta?. Có lúc nào bản thân hiểu nhầm không ta?. Thế rồi, âm thanh hao thông báo cuộc Hotline đến vang lên, đầu dây bên đó chính là anh ấy.

Tôi dìu dịu Alo, em nghe phía trên ạ. Anh mỉm cười và nói, anh nói chuyện cùng với em một ít được không?. Dạ, được, được… Hai chúng tôi say sưa thủ thỉ cùng nhau, nlỗi vẻ bên ngoài hai người quen nhau từ tương đối lâu lắm rồi ấy.


Cứ đọng cầm, tình yêu của mình cùng anh ban đầu tự đây. Ngày trước tiên tôi với anh tán tỉnh và hẹn hò cùng nhau, anh khuyến mãi ngay mang đến tôi một bó huê hồng khôn xiết đẹp mắt. Anh hỏi tôi, em bao gồm say mê huê hồng không?. Tôi khẽ gật đầu. Sau kia, anh nói cùng với tôi anh đều thích huê hồng, nhưng anh đam mê em hơn.

Tôi đỏ khía cạnh, khẽ nhìn anh và mỉm cười. Hôm kia tôi hạnh phúc lắm, niềm hạnh phúc do được anh nói lời yêu, hạnh phúc vì được anh nuông chiều.

Xem thêm: Sản Xuất Thùng Cafe Lưu Động Cho Xe Máy Có Kèm Ba, Thùng Cafe Lưu Động Cho Xe Máy Có Kèm Ba

*
*
*
Quý Khách vẫn gọi chuyện ngôn tình phái nam thiết yếu bị bệnh nguy kịch Phần 2

một ngày, 2 ngày, 3 ngày ko thấy anh nhắn tin lại cho tôi. Tôi cứ đọng trách anh, bận chuyện gì nhưng mà ko nhắn tin mang lại tôi.

một tuần sau, anh điện thoại tư vấn mang đến tôi. Nhưng kia chưa phải là anh, nhưng chính là em gái của anh ấy, nhỏ bé nói chị đến bệnh viện ngay lập tức đi, anh Vinh hy vọng chạm chán chị.

Tôi hoang mang lo lắng không hiểu đang xảy ra cthị trấn gì? Tôi nhanh lẹ chạy cho bệnh viện nhằm gặp anh, anh chú ý tôi cùng khóc. Lúc kia tim tôi như bóp nghẹt lại, tôi không hiểu nhiều vì sao.

Thế rồi, em gái của anh ấy nói cho tôi biết, anh Vinch vẫn “mắc căn uống ung thư tiết quy trình cuối”, anh chỉ từ sinh sống được mấy ngày nữa thôi.

Mắt tôi nlỗi tối sầm lại, chất xám tôi xoay cuồng. Em, em nói mang đến chị có thể đi, em đã dối trá chị đề nghị không?. Xin em đấy.

Chị ơi, anh Vinch chỉ còn sinh sống được vài ba ngày nữa thôi chị ạ, hiện tại anh ấy đang siêu yếu đuối. Anh ấy đã giấu chị, anh ấy đang không nói mang lại chị biết cthị trấn này, bởi hại chị bi thiết.

Tôi nlỗi một đứa tthấp, cđọng khóc hoài không thôi. Ngồi ngẩn ngơ một vị trí nhỏng tín đồ không hồn, tại vì sao ông ttách lại đối sử cùng với tôi như thế, tôi sẽ làm những gì sai.

Những ngày sau cùng của anh ý, tôi luôn cạnh bên âu yếm cho anh, hi vọng một phép thuật sẽ đến cùng với anh. Anh nhìn tôi và khóc, “anh nlỗi hy vọng nói với tôi điều gì đó” tuy vậy anh lại ko nói ra được.

Thế rồi, bác sĩ thông báo “anh Vinh đã trường tồn ra đi”, không một lời giã biệt, không một lời chỉ bảo dò. Tôi nhức lắm, nhức những lắm….

Tôi nhớ lại các lời anh đã nói cùng với tôi dịp đi du ngoạn sống Phú Quốc, “nếu không có anh đi cùng em tất cả bi lụy không?”. Giá nlỗi thời điểm kia tôi biết được cthị xã này thì giỏi biết mấy, giá bán như thời gian rất có thể trở lại để tôi có thể ôm anh thêm nữa.