Chương đôi mươi Bị vạc

Hôm sau thức giấc lại thì Tần Di đã không thấy máu Vãn Tình đâu chắc chắn là cô đã đi làm.

Bạn đang xem: Cưới nhanh với thiếu gia ác ma

Sau khi thu thập dứt giường chiếu, Tần Di đem rửa mặt, gửi tin nhắn Wechat đến Tiết Vãn Tình nói cô trở về quê hương họ Nghiêm.

Tiết Vãn Tình chắc đang bận bắt buộc đến khi Tần Di xuống taxi cũng không trả lời.

Vừa bước vào phòng khách, quản ngại gia liền vội vã chạy tới, “Cô chủ, cuối cùng cô cũng quay trở lại rồi

“Quản gia, sao thế? gồm phải Dịch


Trạch lại xảy ra chuyện gì không?”

“Không bắt buộc là cậu chủ mà là cô đó! Cô hôm qua cả đêm không về làm lão phu nhân khôn cùng tức giận! Nói tôi bảo cô mang đến phòng xem sách quỳ! giỏi cô nhân dịp lão phu nhân cùng cậu nhà vẫn đang cần sử dụng bữa thì mau lẹ nhận lỗi trước, bao gồm cậu công ty ở lân cận chắc

lão phu nhân sẽ không làm cực nhọc cô.”

“Tôi biết rồi! quản ngại gia, cám ơn ông.

Tần Di cảm kích đồng ý với ông rồi trực tiếp tăng trưởng lầu làm quản gia bỡ ngỡ hỏi cô định đi đâu.

Tần Di xoay đầu cười cười, như chuyện đương nhiên nói, “Đến phòng sách.

Quản gia một mặt ngạc nhiên nhìn bóng sống lưng rời đi của cô ấy một dịp lâu mới cùng bất đắc dĩ thở dài, xoay người đến phòng ăn.


“Lão phu nhân cô chủ vừa quay

về! Tôi dựa vào phân phó của bạn để cô chủ đi phòng sách rồi ạ!”

Quản gia thế ý nói bự tiếng làm cho Nghiêm Dịch Trạch đã muốn ăn cơm cấp ném đũa đứng lên muốn chạy bị bà Nghiêm kéo lại nói, “Dịch Trạch,

con không nạp năng lượng cơm mà ởi đâu?” “Con đi kiếm vợ con!”

“Không ăn chấm dứt không đi đâu hết! quản gia ông tại đây trông nó! Tôi đi rồi trở về!”

Nghiêm lão phu nhân hất tay

Nghiêm Dịch Trạch ra rồi sải bước ra ngoài.

Đi đến phòng sách thì Tần Di đã

thẳng tắp quỳ gối trước ghế ngồi.

Bà Nghiêm sắc mặt âm trầm trải qua ngồi xuống nhìn Tần Di hỏi, “Biết

tại sao cô đề nghị quỳ tại đây không?”

“Con biết! nhỏ đã vi phạm điều thứ bố trong gia pháp, không chỉ có thế còn cả

đêm ko về!”

Trên đường về, cô đã chuẩn bị để bị trừng phạt, đề nghị khuôn phương diện cô lúc

này rất bình tĩnh.

Xem thêm: Danh Mục: Chợ Xe Máy Cũ Thái Nguyên, Attention Required!

“Nếu mà lại tôi nhớ ko nhầm thì đây không phải lần đầu tiên cô phạm

lỗi? bây giờ tôi sẽ tính gộp cả vào, để

cho cô nhớ lâu!” Bà Nghiêm sắc đẹp mặt lạnh lẽo, chỉ vào tua mây xung quanh bàn,

“Đưa tua mây đến tôi!”

Tần Di đưa cho bà sợi mây xong

thì bà giơ tay ban đầu đánh.

Tần Di đau đến mức toát mồ hôi lạnh nhưng mà cô vẫn vắng lặng chịu đựng khiến cho bà già Nghiêm càng tức giận ra

tay nặng trĩu hơn.

Sợi mây từng mẫu một quất lên người cô, chỉ mới đánh tía cái mà lại cô đã tất cả chút không chịu đựng nổi, tuy nhiên bà Nghiêm không còn có dự định dừng

tay lại ko thấy cô thông báo làm bà càng tức giận, đánh càng khỏe mạnh tay hơn.

Đánh thêm 1 cái những giọt mồ hôi lạnh bên trên trán Tần Di ứa ra, cắm chặt răng,

đau đến body run rẩy.

Nếu liên tục như thế, Tần Di không biến thành bà Nghiêm đánh bị tiêu diệt cũng phải nằm bên trên giường cha đến năm ngày.

Đúng lúc này, Nghiêm Dịch Trạch đầy cửa ngõ ra xông tới, gắt gao ôm Tần Di vào vào ngực, “Bà nội, sao bà lại đánh vợ con”

“Nó phạm sai lầm thì nên chịu phạt! Dịch Trạch, con đi ra đến bà

Lão phu nhân nhan sắc mặt âm trầm chú ý Nghiêm Dịch Trạch ôm Tần Di vào

trong ngực lạnh lùng nói.

“Không được! bé không đồng ý! Con sẽ không để bà đánh vk conl”

Nghiêm Dịch Trạch cứng cổ nói cùng với bà.

Bà Nghiêm chưa bao giờ nghĩ cô tự trước đến nay luôn luôn là fan nhu thuận đọc chuyện, còn đứa cháu ngốc không bao giờ phạm lỗi của bà và lại vì một người phụ nữ chống đối bà, bà tức giận cho mất không còn lý trí.

“Được lắm, bé cánh cứng rồi bao gồm phải không, dám ko nghe bài bác Không ra đúng không nhỉ thế thì bà đang đánh cả hai đứa!”

Bà Nghiêm ra tay hết sức nặng, new đánh một chiếc làm anh toát các giọt mồ hôi lạnh, Tần Di không muốn nợ anh nữa nhưng cho dù cô giãy giụa vậy nào anh không buông ra.

Nghiêm Dịch Trạch một mặt cắn răng chịu đựng đựng, một bên miễn cưỡng cười nói, “Vợ ơi em đừng cử động, Dịch Trạch sẽ đảm bảo em”

Nhìn thấy khuôn mặt âu sầu vặn vẹo cơ mà vẫn bướng bỉnh của anh cùng với âm nhạc của roi mây vang lên mặt tai, phần lớn bất mãn của cô ấy với anh trong nháy đôi mắt như mất tích thay vào chính là cảm kích, cảm động, còn cả những xúc cảm không thể mô tả bằng lời!