Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh domain authority trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatrick HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto Condensed
Mặc định

Bạn đang xem: Chào buổi sáng, tổng thống đại nhân!

“Ba người mẹ đang rỉ tai ở trong, em lo là em và Đại Bạch nghỉ ngơi đó, hai người họ đang lúng túng, vì vậy đi ra phía bên ngoài tản bộ.”Bạch Dạ Kình khẽ gật đầu, coi như đang hiểu, cũng không hỏi nhiều.Một lát sau, anh ghé ánh mắt cô. áo xống trên bạn cô có tác dụng anh nhíu mày: “Sau này ra bên ngoài mặc áo bông vào, còn nếu như không không được phép ra cửa.”“Mặc áo bông mình y hệt như trái banh, cạnh tranh coi.” cô gái đều vô cùng thích đẹp.Bạch Dạ Kình trừng cô: “Bây giờ đồng hồ em đã là thiếu phụ có chồng, còn nghĩ đẹp mắt khó coi, là hy vọng mặc mang lại ai nhìn?”“Phụ con gái có ck không thể thẩm mỹ sao? Vậy hiện nay anh đang là bầy ông tất cả vợ, sao làm mình rất đẹp trai như vậy. Đây là đẹp trai mang lại ai nhìn?” Hạ Thiên Tinh không cam lòng yếu thế, tranh thủ chủ quyền của mình.Bạch Dạ Kình lơ đãng: “Sau này anh khoác gì đều vì chưng em chọn.”Chuyện sẽ quyết, chưa phải câu nghi ngờ mà là câu khẳng định.Từ nay về sau, Bạch phu nhân lại thêm một thương hiệu cố vấn trang phục.Bạch Dạ Kình lái xe đến trước cửa ngõ Hạ gia. Hạ Quốc bằng và lão phu nhân ra đón, dù sao thân phận vân là Tổng thống, luôn có chút vua tôi, cộng thêm chuyện Hạ Tinh Không với Lý Linh Nhất, Bạch Dạ Kình xưa nay chưa phải là người không so đo, cho nên vì thế không nói nhiều.Trầm Mãn chào thân ái Hạ gia, Hạ Đại Bạch cũng bi quan ngủ ko dứt, đề xuất nhóm bạn không ngơi nghỉ lại nữa. Bác tài vốn đưa Hạ Thiên Tinh đến, được an bài đưa Trầm Mẫn về bình thường Sơn, Hạ Thiên Tinh đi xe pháo Bạch Dạ Kình.Lão phu nhân với Hạ Quốc bằng đưa đôi mắt nhìn bọn họ rời đi, hai tín đồ vào biệt thự, tuy nhiên khắp khu vực là quà bầy họ tặng, nhưng yêu cầu đối đôi mắt với nơi ở vắng lạnh.
Hạ lão phu nhân thở dài: “Con với Trầm Mẫn rỉ tai thế nào? Còn có tác dụng hay không?”Tâm tình Hạ Quốc bằng không tệ: “Mặc mặc dù bà ấy vẫn không chịu gật đầu nhưng con cảm thấy bé cũng không phải trọn vẹn không có hy vọng.”“Để tâm những hơn.”Hạ Đại Bạch vừa lên xe ngay tức thì mệt lả, vào chốc lát bắt đầu lim dim, thở túc tắc ngủ dần. Hạ Thiên Tinh sợ bé xíu lạnh, tháo dỡ áo choàng lâu năm trên tín đồ mình ra, đắp mang đến bé.Ngay sau đó Bạch Dạ Kình cởi áo khóa ngoài trên bạn mình, ném qua cô.“Mặc vào.”Cùng lắm chỉ có hai chữ. Nhưng mà thấy đứa nhỏ dại ngủ an ổn, anh lái lắng dịu rất nhiều, tránh chiến hạ gấp.“Thật ra lò sưởi trên xe khôn cùng tốt, em cũng ko lạnh.”Bạch Dạ Kình nhìn cô, đề cập nhở: “Phụ phái nữ có thai.”Hạ Thiên Tinh ngoan ngoãn khoác áo vào. Hiện tại cô quan yếu làm gì, bị cảm cũng không được, không lưu ý đến cho mình cũng phải nghĩ mang lại đứa bé nhỏ trong bụng. Giả dụ thật sự có bất ngờ gì, cô chết ngàn lần không hết tội.Bạch Dạ Kình đùng một phát nói: “Đã phán quyết Lan Chiến.”
“Tử hình sao?”“Ừ.” Bạch Dạ Kình gật đầu, từ vào kính chiếu sau nhìn Hạ Đại Bạch. Trong quả đât của trẻ em con, xử tử vẫn kha khá tàn khốc, anh cũng không muốn cho đứa nhỏ tuổi nghe thấy. Cũng may nhỏ bé đang ngủ say, không thức giấc.“Lan Diệp định cơ hội nào xuất ngoại, bà bầu có nói với anh không?”“Nói là chờ phán quyết Lan Chiến, thực hiện xong, cô ta mới đi.”“Là hai ngày sau.” Bạch Dạ Kình nói.Hạ Thiên Tinh gật đầu, không ngại cho Lan Diệp, chỉ lo mẹ mình mang lại lúc đó sẽ có tâm tình gì.Cô nhấp lên xuống đầu, ném bi hùng rầu kia đi, nói: “Chúng ta không kể tới chuyện không vui này.”“Nói chuyện vui vẻ?” Bạch Dạ Kình xẹp mắt, hờ hững hỏi: “Chuyện kết bạn thì sao?”Cô cười: “Cảm thấy trợ thì được.”“Chỉ tạm bợ được?”Cô vơi nhàng mang đến gần, lưu luyến tựa đầu lên vai anh. Tầm ánh mắt ngoài cửa ngõ sổ. Ánh đèn mờ mờ, hình hình ảnh nhanh chóng chuyển đổi, cô cảm thấy hoa cả mắt, tuy thế cười xúc động: “Gần đến ngày xuân rồi.”Mùa xuân còn không đến, trong thâm tâm đã đầy mùa xuân.
Có ấm áp, dìu dịu hạnh phúc.Mấy ngày sau, toàn bộ mọi người bắt đầu chuẩn bị hôn lễ cho Bạch Thanh Nhượng với Lan Đình. Nơi tổ chức đã mau chóng náo nhiệt, ban đầu lập cảnh hôn lễ.Trong vui mừng, Lan Chiến bị xử bắn.Lúc chết, nhì mắt vẫn mở to, y hệt như làm thế nào thì cũng không cam lòng.Lan Diệp cùng Lan Đình đứng chờ mặt ngoài. Tín đồ sống sờ sờ đi vào, lúc ra, đã là thi thể rét như băng.“Phải đi rồi.” Hồi lâu, Lan Đình new mở miệng.Giọng nói cũng khàn khàn, sở hữu theo thống khổ khó khăn tả.Lan Diệp y như cái xác biết đi, nghe Lan Đình nói, xoay người ngồi lên xe. Bạn đi theo kéo vali cô ta nhằm vào cóp sau.Lan Diệp ko rơi một giọt nước mắt.Thấy Lan Đình khổ cực lau nước mắt lân cận mình, tức thì châm chọc: “Cô, buộc phải gì phải tỏ vẻ khổ cực vì cha cháu chết, chỉ sợ hãi cô cũng giống như Hạ Thiên Tinh vậy, không biết vui vẻ bao nhiêu.”Giọng nói cô ta dịu bỗng, không tồn tại khí lực.Lan Đình biết cô ta đang lâm vào cảnh ngõ cụt, không thích nói vô số với cô ta, chỉ nói: “Hôm nay bé đến nước T đề nghị thu lại tính tình mình, bên ngoài không thể so với ở nhà trước kia.”
“Đúng vậy, biết rõ bên phía ngoài không thể so với ngơi nghỉ nhà, phải mới đưa con cháu ra nước ngoài. Đúng rồi, vì nhỏ gái bảo vật kia của dì mà.” Lan Diệp cười, hơi xoay tín đồ nhìn Lan Đình, ánh nhìn kia khiến người khác cảm giác không lạnh mà lại run.“Cô, cô nói xem, ba mẹ cháu sinh sống trên trời tất cả mắng cô không tồn tại lương tâm hay không?”“Lan Diệp.”Lan Diệp khẽ hừ một tiếng, mong muốn nói gì, tương tự như chán ghét: “Được rồi, cô không cần giải thích gì, cháu những biết.”Cô ta nhắm mắt, mang lại lúc này, trên lông mi mới bao gồm chút ướt át: “Nếu không có Hạ Thiên Tinh, bây giờ cô nhất định sẽ không còn đưa cháu ra nước ngoài.”Xe chạy mang lại sân bay.Lan Diệp vừa nghĩ về đến cuộc sống không vị trí nương tựa của chính bản thân mình ở giang sơn xa lạ kia, oán hận vào lòng so với Hạ Thiên Tinh càng sâu hơn. Nếu không có Hạ Thiên Tinh, Lan Đình nhất định sẽ yêu quý cô ta nhất. Là nhỏ cháu tốt nhất của Lan gia, sao bà hoàn toàn có thể đưa cô ta ra nước ngoài.Nhưng Hạ Thiên Tinh xuất hiện. Cô không buộc phải làm gì, chẳng những ngay cả Bạch Dạ Kình cũng trở thành cướp đi, ngay cả cô cô ta cũng bị cướp đi.Không cam lòng.Sao có thể cam lòng?Lúc xế chiều, Hạ Thiên Tinh đang ở trong nhà thử các loại bánh kẹo cưới.Kể từ khi Đường yêu thương biết Tổng thống tổ chức hôn lễ mang lại ba bà mẹ vợ mình, liền sở hữu bánh cưới đến, từ đề cử bạn thích đến tham gia. Dĩ nhiên, lấp Tổng thống không hẳn là nơi ao ước vào là vào, cuối cùng Hạ Thiên Tinh lựa chọn vài cái mình cảm thấy không tệ, cho đàn họ đem vào Phủ Tổng thống. Kính chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Xem thêm: Các Bài Toán Tính Tuổi Lớp 4 Cơ Bản, Chuyên Đề Các Bài Toán Về Tính Tuổi Lớp 4 Và 5

Tóm tắt Chương 529: kính chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!


CHƯƠNG TRƯỚC
CHƯƠNG TIẾP

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân! Chương 529

Review Chương 529 - chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Đọc ngay lập tức Chương 529 truyện xin chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Review truyện kính chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Truyện chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân! Review


30,412 | 28 562 chương

*

Chào Buổi Sáng, Tổng Thống Đại Nhân!

Đánh giá


xeototai.net

Đọc truyện online, gọi truyện chữ, truyện hay,truyện full. xeototai.net luôn tổng đúng theo và cập nhật các chương truyện một bí quyết nhanh nhất.Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Truyện Teen, Truyện Xuyên Không, Đô Thị, Võng Du, Trọng sinh, Bách Hợp, Võng Du, Huyền huyễn, Khoa Huyễn, Quan trường, Quan gia, Ngôn tình sủng,Truyện cổ tích, Truyện cổ tích việt nam,cổ tích Grimm,Cổ tích Andersen,Thần thoại Hy lạp,Truyện ngụ ngôn,Truyện cười,Quà tặng cuộc sống, Góc cảm xúc, Góc chia sẻ