Tại festival hình ảnh Rencontres d"Arles đang ra mắt tại Pháp, nghệ sĩ fan Chi-lê Alfredo Jarr sẽ trưng bày một tác phẩm mang tên Âm thanh của im Lặng.

Bạn đang xem: Bức ảnh kền kền chờ đợi

Một bức ảnh quá... Nặng

Tác phẩm này dựa vào bức ảnh huyền thoại của Kevin Carter, nhiếp hình ảnh gia giành giải Pulitzer năm 1994. Người theo dõi sẽ được vào một trong những phòng black nơi màn hình sẽ trình chiếu trong yên lặng một văn phiên bản kể lại cuộc đời của nhiếp ảnh gia nam Phi này.

Dưới ánh đèn sáng flash nhấp nháy, hình ảnh một nhỏ bé trai nhỏ nhom, gục xuống đất bởi đói, cạnh bên một con kền kền ăn uống xác được tái hiện. Đây đó là bức hình ảnh đem đến mang lại Carter giải Pulitzer vào năm 1994 và... Một vụ tử tự.


Nhiếp ảnh gia người Nam Phi Kevin Carter 33 tuổi, bước vào lịch sử của báo hình ảnh thế giới cùng với bức hình ảnh này. Trong nhiều năm làm việc như một phóng viên báo chí ảnh, quan trọng với tư phương pháp là thành viên của câu lạc cỗ Bang-Bang, một hiệp hội của bốn nhiếp ảnh gia muốn khắc ghi quá trình thay đổi của phái mạnh Phi, ống kính của Carter đã nối sát với hồ hết sinh hoạt của không ít người nghèo khó.

Tháng 3 năm 1993, cùng với Joao Silva, một thành viên của câu lạc bộ Bang-Bang, Carter cho Sudan để điều tra về cuộc loạn lạc và nạn đói. Trên phố đến xóm Ayod, nhiếp ảnh gia Carter bắt gặp một đứa trẻ tí hon giơ xương đang trên đường bò đến trạm cung ứng thực phẩm. Đột nhiên, một bé kền kền mang đến đứng ở phía sau. Đột nhiên, Carter bị xúc động trẻ khỏe bởi phong cảnh của sự túng thiếu tột cùng, anh nâng máy ảnh lên với chụp.


*
Bức hình ảnh đoạt giải Pulitzer của Kevin Carter

Carter đứng ngơi nghỉ đó, chờ trong 20 phút, hi vọng con kên kên sẽ cất cánh đi, giang đôi cánh của nó để có được một bức hình ảnh có sức nặng trĩu hơn, dẫu vậy vô ích. Carter đuổi con kền kền đi cùng chạy một mạch nhị dặm, vừa chạy vừa gạt nước mắt.

Khi gặp mặt người chúng ta Joao Silva, Carter bị xúc rượu cồn mạnh. Hai mươi năm sau, Silva nói lại: "Anh ấy ví dụ bị quẫn trí khi giải thích cho tôi đều gì anh ấy đang chụp được, anh ấy nói không xong xuôi và chỉ tay vào ko trung. Anh ấy nói về cô đàn bà Megan và mong muốn ôm chặt cô bé bỏng trong tay. Chắc hẳn rằng Carter vẫn bị tác động bởi hình ảnh ông ấy chụp được và nó sẽ ám ảnh anh cho đến những ngày cuối đời".


Công lý mang lại muộn

Năm 2011, Alberto Rojas, một phóng viên hình ảnh cho tờ El Mundo, nhật trình của Tây Ban Nha, đi công tác tại Ayod. Bị ám ảnh bởi album kền kền, anh ban đầu tìm kiếm tin tức về nó. Rojas chỉ tìm thấy những bài báo chỉ trích Kevin Carter bởi không cứu vãn đứa trẻ nhưng lại không nơi đâu có vật chứng về điều đó. Rojas quyết khảo sát để đưa ra công lý.

Xem thêm: Cách sử dụng nồi chiên không dầu Magic tránh ung thư ai cũng nên xem


Rojas bước đầu bằng cách rỉ tai với người các bạn của mình, nhiếp ảnh gia tín đồ Tây Ban Nha José Luis Maria Arenzana, tín đồ cũng có mặt ở trại tị nạn Ayod vào năm 1993. Lời triệu chứng của ông là 1 dấu mốc đặc trưng mang tính sự thay đổi trong phân tích của Rojas. Arenzana cũng chụp một bức ảnh tương tự. Trong bức ảnh của Arenzana, đứa bé xíu không chỉ có một mình, nó chỉ giải pháp trung tâm chăm sóc có vài ba mét, bên cạnh đó là phụ thân đứa bé và những nhân viên y tế.

Bức hình ảnh đó đã đưa về cho Rojas niềm hy vọng, cụ thể sự xuất hiện thêm của những tổ chức nhân đạo là 1 trong thông tin giỏi cho đứa bé. "Đứa bé có thể đã sinh tồn qua nạn đói, con kền kền với những khẩu ca gở của fan hâm mộ phương Tây", Rojas nói. Rojas liên tiếp điều tra bằng cách tìm đến các nhân viên y tế, những bác sĩ trong tổ chức bác sĩ không biên giới thao tác làm việc tại Ayod vào thời điểm đó. Sau đó, Rojas quay trở lại hiện trường.

Sau khi triển khai các cuộc gặp gỡ trên, Rojas đã chạm chán được cha của đứa trẻ con trong bức hình ảnh của Kevin Carter. Điều bất ngờ là trong xóm Ayod, không người nào từng nhìn thấy bức ảnh này cùng biết rằng tín đồ làng mình đã lừng danh trên toàn núm giới. Sự xuất hiện thêm của nhỏ kền kền, một điềm xấu so với những người phương Tây thì ở chỗ này thấy khôn cùng bình thường, kền kền những không đếm nổi. Cùng một tin bất thần khác, đứa nhỏ bé thực sự đã sinh tồn sau nạn đói cơ mà đã bị tiêu diệt 14 năm kế tiếp vì một hit rét.


Nhờ Alberto Rojas, bây giờ chúng ta biết rằng cậu bé nhỏ trong bức ảnh không bị chết đói, không trở nên bỏ rơi để trở thành xác thối, làm bữa tiệc cho kên kên như các fan hâm mộ đã "tiên đoán". Công lý đã được thực hiện. Tuy thế Kevin Carter đã không còn để nhận thấy tin đó. Anh đã chết sau tía tháng thừa nhận giải Pulitzer.

"Những ký ức dằng dai về những vụ giết fan và các xác chết" vẫn ám ảnh nhiếp ảnh gia này từng giây từng phút. Không có một chút vinh quang đãng nào, ko hy vọng, không niềm vui. Vinh quang quẻ của phần thưởng Pulitzer cũng không giúp gì mang đến đứa trẻ người Sudan hay giúp con chim ăn uống thịt trở nên lừng danh nhưng đã khiến một nhiếp ảnh gia tài năng phải tự tìm về cái chết. Truyền thông đang trở thành một con kền kền so với Kevin Carter, một đứa con trẻ một mình, 1 mình thực sự trên cố giới.

Một nghịch lý cho tới lúc này mọi fan đều đề nghị công nhận: Bức ảnh này có mức giá trị gấp các lần phần lớn cuộc biểu tình hay các cuộc chiến. Và, cái chết của Kevin là bài học cho cả thế giới.

Cái chết và gia cảnh cơ hàn của nhiếp ảnh gia

Vài tháng sau thời điểm nhận được giải thưởng cao quý, Kevin Carter được công an tìm thấy chết vì ngộ độc khí gas vào xe hơi của mình. Vào bức thư xuất xắc mệnh, anh viết: "Tôi hoàn toàn suy sụp, không điện thoại, ko tiền thuê nhà, ko tiền nuôi con, ko tiền trả nợ... Tôi bị ám ảnh bởi hồ hết ký ức sờ sờ về sự chết chóc, đầy đủ xác chết, cơn khó chịu và nỗi đau... Về phần nhiều đứa trẻ chết đói... Về những người đàn ông điên khùng, hay là phần đông kẻ hành hình...".